满江红 钱舜举桃花折枝

元代 张翥
前度刘郎,重来访、玄都燕麦。回首地、暗香销尽,暮云低碧。啼鸟犹知人怅望,东风不管花狼籍。又凄凄、红雨夕阳中,空相忆。繁华梦,浑无迹。丹青笔,还留得。恍一枝常见,故园春色。尘世事多吾欲避,武陵路远谁能觅。但有山、可隐便须归,栽桃客。
qián liú láng   chóng lái fǎng 访 xuán dōu yān mài huí shǒu àn xiāng xiāo jǐn   yún niǎo yóu zhī rén chàng wàng   dōng fēng guǎn huā láng yòu hóng yáng zhōng   kōng xiāng fán huá mèng   hún dān qīng   hái liú huǎng zhī cháng jiàn   yuán chūn chén shì shì duō   líng yuǎn shuí néng dàn yǒu shān yǐn biàn 便 guī   zāi táo