满江红 泊淮示夫子

清代 顾姒
一叶扁舟,轻帆下、停桡古岸。灯火外、几枝疏树,人家隐见。 漂母祠前荒草合,韩侯台上寒云断。叹从来,此地困英雄,江山惯。 穷愁味,君尝遍。人情恶,君休叹。问前村有酒,金钗弃换。 举案无辞今日醉,题桥好遂他年愿。听三更,怒浪起中流,鱼龙变。
piān zhōu   qīng fān xià tíng ráo àn dēng huǒ wài zhī shū shù   rén jiā yǐn jiàn
piāo qián huāng cǎo   hán hóu tái shàng hán yún duàn tàn cóng lái   kùn yīng xióng   jiāng shān guàn
qióng chóu wèi   jūn cháng biàn rén qíng è   jūn xiū tàn wèn qián cūn yǒu jiǔ   jīn chāi huàn
àn jīn zuì   qiáo hǎo suì nián yuàn tīng sān gēng   làng zhōng liú   lóng biàn