满江红·平楚苍然

宋代 丘崈
平楚苍然,烟霭外、飞鸿冥灭。身老矣、登临感慨,几时当彻。痛饮从教吹帽落,悲歌莫系壶边缺。自人生、任运复何为,伤情切。 功名事,休谩说。渠有命,谁工拙。且随宜斗健,强酬佳节。九月从今知几度,试看镜里头如雪。向醉中、赢取万缘空,真蝉脱。
píng chǔ cāng rán   yān ǎi wài fēi hóng 鸿 míng miè shēn lǎo dēng lín gǎn kǎi   shí dāng chè tòng yǐn cóng jiào chuī mào luò   bēi biān quē rén shēng rèn yùn wéi   shāng qíng qiē
gōng míng shì   xiū màn shuō yǒu mìng   shuí gōng zhuō qiě suí dòu jiàn   qiáng chóu jiā jié jiǔ yuè cóng jīn zhī   shì kàn jìng tou xuě xiàng zuì zhōng yíng wàn yuán kōng   zhēn chán tuō