满江红·飘尽寒梅

宋代 张宪
飘尽寒梅,笑粉蝶、游蜂未觉。 渐迤逦、水明山秀,暖生帘幕。 过雨小桃红未透,舞烟新柳青犹弱。 记画桥,深处水边亭,曾偷约。 多少恨,今犹昨;愁和闷,都忘却。 拚从前烂醉,被花迷着。 晴鸽试铃风力软,雏莺弄舌春寒薄。 但只愁,锦绣闹妆时,东风恶。
piāo jǐn hán méi   xiào fěn dié yóu fēng wèi jué
jiàn shuǐ míng shān xiù   nuǎn shēng lián
guò xiǎo táo hóng wèi tòu   yān xīn liǔ qīng yóu ruò
huà qiáo   shēn chù shuǐ biān tíng   céng tōu yuē
duō shǎo hèn   jīn yóu zuó   chóu mèn   dōu wàng què
pàn cóng qián làn zuì   bèi huā zhe
qíng shì líng fēng ruǎn   chú yīng nòng shé chūn hán báo
dàn zhǐ chóu   jǐn xiù nào zhuāng shí   dōng fēng è