满江红·鹏翼垂空

宋代 辛弃疾
鹏翼垂空,笑人世、苍然无物。还又向、九重深处,玉阶山立。袖里珍奇光五色,他年要补天西北。且归来、谈笑护长江,波澄碧。 佳丽地,文章伯。金缕唱,红牙拍。看尊前飞下,日边消息。料想宝香黄阁梦,依然画舫青溪笛。待如今、端的约钟山,长相识。
péng chuí kōng   xiào rén shì cāng rán hái yòu xiàng jiǔ zhòng shēn chù   jiē shān xiù zhēn guāng   nián yào tiān 西 běi qiě guī lái tán xiào cháng jiāng   chéng
jiā   wén zhāng jīn chàng   hóng pāi kàn zūn qián fēi xià   biān xiāo xi liào xiǎng bǎo xiāng huáng mèng   rán huà fǎng qīng dài jīn duān yuē zhōng shān   zhǎng xiàng shí