满江红·拍碎红牙

宋代 吕胜己
拍碎红牙,一声上、梁尘暗落。纨扇掩、雏莺叶下,巧呈绰约。字字只愁郎幸浅,声声似怨年华薄。坐中人、相顾感幽怀,添萧索。歌暂阕,杯交错。人又去,情怀沪。那堪听风雨,渭城吹角。去去已离闽岭路,行行渐近滕王阁。便无情、山海会相逢,坚心著。
pāi suì hóng   shēng shàng liáng chén àn luò wán shàn yǎn chú yīng xià   qiǎo chéng chuò yuē zhǐ chóu láng xìng qiǎn   shēng shēng shì yuàn nián huá báo zuò zhōng rén xiāng gǎn yōu huái 怀   tiān xiāo suǒ zàn què   bēi jiāo cuò rén yòu   qíng huái 怀 kān tīng fēng   wèi chéng chuī jiǎo mǐn lǐng   xíng xíng jiàn jìn téng wáng biàn 便 qíng shān hǎi huì xiāng féng   jiān xīn zhù