满江红 偶睹春事阑珊谨用兄韵以写所怀

金朝 段成己
点检花枝,风雨外、雪堆琼矗。春去也、朱丝弦断,鸾胶难续。 眼底光阴容可惜,旧游回首寻无迹。对青山、一饷倚枯藤,滩声急。 人巳老,身犹客。家在迩,归犹隔。纵语音如旧,形容非昔。 芳草绵绵随意绿,平波渺渺伤心碧。到愁来、惟觉酒杯宽,人閒窄。
diǎn jiǎn huā zhī   fēng wài xuě duī qióng chù chūn zhū xián duàn   luán jiāo nán
yǎn guāng yīn róng   jiù yóu huí shǒu xún duì qīng shān xiǎng téng   tān shēng
rén lǎo   shēn yóu jiā zài ěr   guī yóu zòng yīn jiù   xíng róng fēi
fāng cǎo mián mián suí 绿   píng miǎo miǎo shāng xīn dào chóu lái wéi jué jiǔ bēi kuān   rén xián zhǎi