满江红 内乡作

金朝 元好问
老树荒台,秋兴动、悠然独酌。秋也老、江山憔悴,鬓华先觉。人到中年原易感,眼看华屋归零落。算世间、惟有醉乡民,平生乐。凌浩荡,观寥廓。月为烛,云为幄。尽百川都酿,不供杯杓。身外虚名将底用,古来已错今尤错。唤野猿、山鸟一时歌,休休莫。
lǎo shù huāng tái   qiū xīng dòng yōu rán zhuó qiū lǎo jiāng shān qiáo cuì   bìn huá xiān jué rén dào zhōng nián yuán gǎn   yǎn kàn huá guī líng luò suàn shì jiān wéi yǒu zuì xiāng mín   píng shēng líng hào dàng   guān liáo kuò yuè wèi zhú   yún wéi jǐn bǎi chuān dōu niàng   gōng bēi sháo shēn wài míng jiàng yòng   lái cuò jīn yóu cuò huàn yuán shān niǎo shí   xiū xiū