满江红·恼杀行人

宋代 康与之
恼杀行人,东风里、为谁啼血。正青春未老,流莺方歇。蝴蝶枕前颠倒梦,杏花枝上朦胧月。问天涯、何事苦关情,思离别。声一唤,肠千结。闽岭外,江南陌。正是堤杨柳,翠条堪折。镇日叮咛千百遍,只将一句频频说。道不如归去不如归,伤情切。
nǎo shā xíng rén   dōng fēng wèi shuí xuè zhèng qīng chūn wèi lǎo   liú yīng fāng xiē dié zhěn qián diān dào mèng   xìng huā zhī shàng méng lóng yuè wèn tiān shì guān qíng   bié shēng huàn   cháng qiān jié mǐn lǐng wài   jiāng nán zhèng shì yáng liǔ   cuì tiáo kān zhé zhèn dīng níng qiān bǎi biàn   zhǐ jiāng pín pín shuō dào guī guī   shāng qíng qiē