满江红·目断江横

宋代 陈允平
目断江横,相思字、难凭雁足。从别后、倦歌慵绣,悄无拘束。烟柳翠迷星眼恨,露桃红沁霞腮肉。傍琐窗、终日对文枰,翻新局。 频暗把,归期卜。芳草恨,阑干曲。谢多情海燕,伴愁华屋。明月自圆双蝶梦,彩云空伴孤鸾宿。任画帘、不卷玉钩闲,扬花扑。
duàn jiāng héng   xiāng nán píng yàn cóng bié hòu juàn yōng xiù   qiāo shù yān liǔ cuì xīng yǎn hèn   táo hóng qìn xiá sāi ròu bàng suǒ chuāng zhōng duì wén píng   fān xīn
pín àn   guī bo fāng cǎo hèn   lán gān xiè duō qíng hǎi yàn   bàn chóu huá míng yuè yuán shuāng dié mèng   cǎi yún kōng bàn luán 宿 rèn huà lián juǎn gōu xián   yáng huā