满江红 牡丹和梁质夫

宋代 赵以夫
倾国精神,娇无力、亭亭向谁。还知否,羞沈月姊,妒杀风姨。 满地胭脂春欲老,平池翡翠水新肥。祗花王、富贵占韶光,真绝奇。 香暗动,人未知。翻玉拍,度金衣。任轻红殷紫,对景偏宜。 闻道洛阳夸此地,因思京国太平时。向沈香亭北按新词,乘醉归。
qīng guó jīng shén   jiāo tíng tíng xiàng shuí hái zhī fǒu   xiū shěn yuè   shā fēng
mǎn yān zhī chūn lǎo   píng chí fěi cuì shuǐ xīn féi zhī huā wáng guì zhàn sháo guāng   zhēn jué
xiāng àn dòng   rén wèi zhī fān pāi   jīn rèn qīng hóng yīn   duì jǐng piān
wén dào luò yáng kuā   yīn jīng guó tài píng shí xiàng shěn xiāng tíng běi àn xīn   chéng zuì guī