满江红 茉莉

清代 顾贞立
玉骨亭亭,似不屑、俗人为伍。堪怜处、愁怀莫释,芳心未吐。 数朵清芬羞对月,一枝瘦影娇凝露。喜含葩、向晚暗生凉,消烦暑。 擎翠袖,依帘幕。移素质,纤云护。想晚妆新浴,玉人风度。 学浅愧无看雪咏,才高自有吟秋句。倩琼姿、珍重伴栖香,相赓和。
tíng tíng   shì xiè rén wéi kān lián chù chóu huái shì fāng 怀 xīn wèi          
shù duǒ qīng fēn xiū duì yuè   zhī shòu yǐng jiāo níng hán xiàng wǎn àn shēng liáng xiāo fán   shǔ      
qíng cuì xiù   lián zhì xiān   yún xiǎng wǎn zhuāng xīn rén   fēng      
xué qiǎn kuì kàn xuě yǒng   cái gāo yǒu yín qiū qiàn qióng zhēn 姿 zhòng bàn xiāng xiāng gēng