满江红·梅雨成霖

宋代 李宏
梅雨成霖,倦永昼、暑行岩曲。爱云梢翠樾,枕谿蓬屋。轻木凌波冲卷雪,飞泉奔壑呜哀玉。羡渔翁、终岁老烟波,披蓑绿。 嗟客宦,荒松菊。颓壮志,青编竹。更长年谙尽,是非荣辱。钟鼎无心时节异,山林有味箪瓢足。感故人、於此赋归欤,思之熟。
méi chéng lín   juàn yǒng zhòu shǔ xíng yán ài yún shāo cuì yuè   zhěn 谿 péng qīng líng chōng juǎn xuě   fēi quán bēn āi xiàn wēng zhōng suì lǎo yān   suō 绿
jiē huàn   huāng sōng tuí zhuàng zhì   qīng biān zhú gèng cháng nián ān jǐn   shì fēi róng zhōng dǐng xīn shí jié   shān lín yǒu wèi dān piáo gǎn rén guī   zhī shú