满江红·满江红旧调用仄韵

宋代 姜夔
满江红旧调用仄韵,多不协律。如末句云「无心扑」三字,歌者将“心”字融入去声,方协音律。予欲以平韵为之,久不能成。因泛巢湖,闻远岸箫鼓声,问之舟师,云“居人为此湖神姥寿也。”予因祝曰:“得一席风径至居巢,当以平韵满江红为迎送神曲。”言讫,风与笔俱驶,顷刻而成。末句云「闻佩环」,则协律矣。书于绿笺,沉于白浪,辛亥正月晦也。是年六月,复过祠下,因刻之柱间。有客来自居巢云:“土人祠姥,辄能歌此词。”按曹操至濡须口,孙权遗操书曰:“春水方生,公宜速去。”操曰:“孙权不欺孤”,乃撤军还。濡须口与东关相近,江湖水之所出入。予意春水方生,必有司之者,故归其功于姥云。 仙姥来时,正一望、千顷翠澜。 旌旗共乱云俱下,依约前山。 命驾群龙金作轭,相从诸娣玉为冠。 躜夜深、风定悄无人,闻佩环。 神奇处,君试看。奠淮右,阻江南。 遣六丁雷电,别守东关。 却笑英雄无好手,一篙春水走曹瞒。 又怎知、人在小红楼,帘影间。
mǎn jiāng hóng jiù diào yòng yùn   duō xié yún xīn sān   zhě jiāng   xīn   róng shēng   fāng xié yīn píng yùn wèi zhī   jiǔ néng chéng yīn fàn cháo   wén yuǎn àn xiāo shēng   wèn zhī zhōu shī   yún   rén wéi shén lǎo shòu 寿 。”   yīn zhù yuē     :“ fēng jìng zhì   cháo dāng píng yùn mǎn jiāng hóng wèi yíng sòng shén   。”   yán fēng   shǐ qǐng ér chéng yún   wén pèi huán 」, xié 绿   shū jiān   chén bái làng xīn hài zhēng yuè huì   shì nián liù   yuè guò xià yīn zhī zhù jiān     yǒu lái   cháo yún :“ rén   lǎo zhé néng   。” àn cáo cāo zhì     kǒu   sūn quán wèi cāo shū   yuē :“     chūn shuǐ fāng shēng     gōng 。” cāo yuē :“ sūn quán   ”, nǎi chè jūn hái kǒu dōng guān xiāng jìn   jiāng shuǐ zhī suǒ   chū chūn shuǐ fāng
xiān lǎo lái shí   zhèng wàng qiān qǐng cuì lán
jīng gòng luàn yún xià   yuē qián shān
mìng jià qún lóng jīn zuò è   xiāng cóng zhū wèi guān
zuān shēn fēng dìng qiāo rén   wén pèi huán
shén chù   jūn shì kàn diàn huái yòu   jiāng nán
qiǎn liù dīng léi diàn   bié shǒu dōng guān
què xiào yīng xióng hǎo shǒu   gāo chūn shuǐ zǒu cáo mán
yòu zěn zhī rén zài xiǎo hóng lóu   lián yǐng jiān