满江红 旅夜闻蟋蟀声作

明代 宋琬
试问哀蛬,缘底事、终宵呜咽。料得汝、前身多是,臣孤子孽。 青琐闼边璎珞草,碧纱窗外玲珑月。况兼他、万户捣衣声,同凄切。 梧叶落,西风冽。莲漏滴,征鸿灭。似杜鹃春怨,年年啼血。 千里黄云关塞客,三秋纨扇长门妾。背银釭、和泪共伊愁,床前说。
shì wèn āi qióng   yuán shì zhōng xiāo liào de qián shēn duō shì   chén niè
qīng suǒ biān yīng luò cǎo   shā chuāng wài líng lóng yuè kuàng jiān wàn dǎo shēng   tóng qiè
luò   西 fēng liè lián lòu   zhēng hóng 鸿 miè shì juān chūn yuàn   nián nián xuè
qiān huáng yún guān sài   sān qiū wán shàn cháng mén qiè bèi yín gāng lèi gòng chóu   chuáng qián shuō