满江红·落日苍茫

宋代 辛弃疾
落日苍茫,风才定、片帆无力。还记得、眉来眼去,水光山色。倦客不知身近远,佳人已卜归消息。便归来、只是赋行云,襄王客。些个事,如何得。知有恨,休重忆。但楚天特地,暮云凝碧。过眼不如人意事,十常八九今头白。笑江州、司马太多情,青衫湿。
luò cāng máng   fēng cái dìng piàn fān hái de méi lái yǎn   shuǐ guāng shān juàn zhī shēn jìn yuǎn   jiā rén bo guī xiāo xi biàn 便 guī lái zhǐ shì xíng yún   xiāng wáng xiē shì   de zhī yǒu hèn   xiū zhòng dàn chǔ tiān   yún níng guò yǎn rén shì   shí cháng jiǔ jīn tóu bái xiào jiāng zhōu tài duō qíng   qīng shān shī 湿