满江红·落尽斜阳

唐代 王质
落尽斜阳,尚有些、断霞残影。甚弯环、东溪西巷,南岩北岭。行熟更教羊引著,睡浓却被鸦惊醒。渐孤村、树暗颤山敧,霜风冷。人世里,嫌他蠢。牛背上,输他稳。但芒鞋一緉,蓑衣一领。五脏荒陂蔬荐口,双髽幽崦花漫顶。虽云乌、月黑路蒙笼,何曾窘。
luò jǐn xié yáng   shàng yǒu xiē duàn xiá cán yǐng shén wān huán dōng 西 xiàng   nán yán běi lǐng xíng shú gèng jiào yáng yǐn zhù   shuì nóng què bèi jīng xǐng jiàn cūn shù àn chàn shān   shuāng fēng lěng rén shì   xián chǔn niú bèi shàng   shū wěn dàn máng xié liǎng   suō lǐng zàng huāng bēi shū jiàn kǒu   shuāng zhuā yōu yān huā màn dǐng suī yún yuè hēi méng lóng   zēng jiǒng