满江红·露冷天高

宋代 赵师侠
露冷天高,秋气爽、千林叶落。惊初见、小桃枝上,盛开红萼。浅淡胭脂经雨洗,剪裁玛瑙如云薄。问素商、何事斗春工,施丹艧。芙蓉苑,颜如灼。曾暗与,花王约。要乘秋名字,并传京洛。回首瑶池高宴处,桂花香里骖高鹤。但莫教、容易逐西风,轻飘却。
lěng tiān gāo   qiū shuǎng qiān lín luò jīng chū jiàn xiǎo táo zhī shàng   shèng kāi hóng è qiǎn dàn yān zhī jīng   jiǎn cái nǎo yún báo wèn shāng shì dòu chūn gōng   shī dān huò róng yuàn   yán zhuó céng àn   huā wáng yuē yào chéng qiū míng zi   bìng chuán jīng luò huí shǒu yáo chí gāo yàn chǔ   guì huā xiāng cān gāo dàn jiào róng zhú 西 fēng   qīng piāo què