满江红·楼倚虚空

宋代 蒲寿宬
楼倚虚空,觉人世、不知何处。人缥缈、半檐星斗,一窗风露。潮退沙平凫雁静,夜深月黑鱼龙怒。把清樽、独自笑余生,成何事。 尘埃外,谈高趣。烟波上,题诗句。这美景良宵,且休虚度。梦觉宦情甜似蜡,老来况味酸如醋。念儿曹、南北几时归,情朝暮。
lóu kōng   jué rén shì zhī chǔ rén piāo miǎo bàn yán xīng dǒu   chuāng fēng cháo tuì 退 shā píng yàn jìng   shēn yuè hēi lóng qīng zūn xiào shēng   chéng shì
chén āi wài   tán gāo yān shàng   shī zhè měi jǐng liáng xiāo   qiě xiū mèng jué huàn qíng tián shì   lǎo lái kuàng wèi suān niàn ér cáo nán běi shí guī   qíng zhāo