满江红·聊把芳尊

宋代 吴潜
聊把芳尊,殷勤劝、斜阳休坠。吾老矣,难从仙客,采丹丘李。且趁风光一百五,园林尚有残红缀。更忉忉、百舌对般春,声能美。 鸾钗绊,游丝细。鸳袖惹,香尘腻。想吴姬越女,踏青才尔。争似江南樗枥社,俚歌声拂行云里。又枝头、梅子正酸时,莺知未。
liáo fāng zūn   yīn qín quàn xié yáng xiū zhuì lǎo   nán cóng xiān   cǎi dān qiū qiě chèn fēng guāng bǎi   yuán lín shàng yǒu cán hóng zhuì gèng dāo dāo bǎi shé duì bān chūn   shēng néng měi
luán chāi bàn   yóu yuān xiù   xiāng chén xiǎng yuè   qīng cái ěr zhēng jiāng nán chū shè   shēng xíng yún yòu zhī tóu méi zi zhèng suān shí   yīng zhī wèi