满江红·累月愁霖

宋代 洪适
累月愁霖,知今夕、是何天色。秋老矣、芙蓉遮道,黄花留客。长有霜螯来左右,谁言枥马能煎迫。眄高穹、重叠起顽云,星难摘。罗绮盛,轩窗窄。心已醉,肩须拍。更十分行酒,再三相吓。凤诏十行归路近,桂华千里明年隔。趁闲时、楼上共凝眸,芦花白。
lěi yuè chóu lín   zhī jīn shì tiān qiū lǎo róng zhē dào   huáng huā liú zhǎng yǒu shuāng áo lái zuǒ yòu   shuí yán néng jiān miǎn gāo qióng chóng dié wán yún   xīng nán zhāi luó shèng   xuān chuāng zhǎi xīn zuì   jiān pāi gèng shí fēn háng jiǔ   zài sān xiāng xià fèng zhào shí háng guī jìn   guì huá qiān míng nián chèn xián shí lóu shàng gòng níng móu   huā bái