满江红·老子年来

宋代 刘克庄
老子年来,颇自许、心肠铁石。尚一点、消磨未尽,爱花成癖。懊恼每嫌寒勒住,丁宁莫被晴烘坼。柰暄风烈日太无情,如何得。张画烛,频频惜。凭素手,轻轻摘。更几番雨过,彩云无迹。今夕不来花下饮,明朝空向枝头觅。对残红满院杜鹃啼,添愁寂。
lǎo zi nián lái   xīn cháng tiě shí shàng diǎn xiāo wèi jǐn   ài huā chéng ào nǎo měi xián hán lēi zhù   dīng níng bèi qíng hōng chè nài xuān fēng liè tài qíng   de zhāng huà zhú   pín pín píng shǒu   qīng qīng zhāi gèng fān guò   cǎi yún jīn lái huā xià yǐn   míng cháo kōng xiàng zhī tóu duì cán hóng mǎn yuàn juān   tiān chóu