满江红·揽辔埋轮

宋代 陈纪
揽辔埋轮,算不负、苍髯如戟。人争看、横秋一鹗,轩然健翼。只手为天行日月,寸怀与物同苏息。到于今、天定瘴云开,伊谁力。云霄路,金门客。念往事,情可极。把行藏细说,应无惭色。虹气上横牛斗剑,梅花不软心肠石。愿此行、珍重不赀躯,无瑕璧。
lǎn pèi mái lún   suàn cāng rán rén zhēng kàn héng qiū è   xuān rán jiàn zhī shǒu wèi tiān xíng yuè   cùn huái 怀 tóng dào jīn tiān dìng zhàng yún kāi   shuí yún xiāo   jīn mén niàn wǎng shì   qíng xíng cáng shuō   yīng cán hóng shàng héng niú dòu jiàn   méi huā ruǎn xīn cháng shí yuàn xíng zhēn zhòng   xiá