满江红·举世悠悠

宋代 吴潜
举世悠悠,何妨任、流行坎止。算是处、鲜鱼羹饭,吃来都美。暇日扁舟清霅上,倦时一枕薰风里。试回头、堆案省文书,徒劳尔。南浦路,东溪水。离索恨,飘零意。况星星鬓影,近来如此。万事尽由天倒断,三才自有人撑抵。但多吟、康节醉中诗,频相寄。
shì yōu yōu   fáng rèn liú xíng kǎn zhǐ suàn shì chù xiān gēng fàn   chī lái dōu měi xiá piān zhōu qīng zhá shàng   juàn shí zhěn xūn fēng shì huí tóu duī àn shěng wén shū   láo ěr nán   dōng shuǐ suǒ hèn   piāo líng kuàng xīng xing bìn yǐng   jìn lái wàn shì jǐn yóu tiān dǎo duàn   sān cái yǒu rén chēng dàn duō yín kāng jié zuì zhōng shī   pín xiāng