满江红·倦客无家

宋代 吴泳
倦客无家,且随寓、瞻乌爱止。浪占得,清溪一曲,水鲜山美。菡萏香浮几案上,芙蓉月落吟窗里。纵结庐、虽不是吾庐,聊复尔。 人似玉,神如水。歌古调,传新意。问老庞何日,携家来此。后著岂无棋对待,前锋自有诗当底。若新秋、京口酒船来,仍命寄。
juàn jiā   qiě suí zhān ài zhǐ làng zhàn   qīng   shuǐ xiān shān měi hàn dàn xiāng àn shàng   róng yuè luò yín chuāng zòng jié suī shì   liáo ěr
rén shì   shén shuǐ diào   chuán xīn wèn lǎo páng   xié jiā lái hòu zhù duì dài   qián fēng yǒu shī dāng ruò xīn qiū jīng kǒu jiǔ chuán lái   réng mìng