满江红 舅氏丹房先生,方外伟人,轻财如粪

宋代 蔡松年
能用之。时时出烟霞九天上语,醉墨淋漓,摆落人间俗学,自谓得三代鼎钟妙意。今年以书抵仆,言行年七十,精力愈强,贫愈甚,知大丹之旨*?鳎?馐乖绯擅餍愎榧疲*以供其薪水之费也。作满江红长短句,以发*ю镆恍υ*玉斧云孙,自然有、仙风道骨。眉宇带、九秋清气,半山晴月。入手黄金还散尽,短蓑醉舞青冥窄。向大梁、城里觅丹砂,聊为客。惊人字,蛟蛇活。借造物,驱春色。问别来挥洒,几多珠璧。合眼梦魂寻故里,摩挲明秀峰头碧。看归来、都卷五湖光,杯中吸。
néng yòng zhī shí shí chū yān xiá jiǔ tiān shàng   zuì lín   bǎi luò rén jiān xué   wèi sān dài dǐng zhōng miào jīn nián shū   yán xíng nián shí   jīng qiáng   pín shén   zhī dān zhī zhǐ   *   ? *?   ? ? xiū guāi fēi shàn yàn   * fěi * gōng xīn shuǐ zhī fèi zuò mǎn jiāng hóng   cháng duǎn   *   ю   υ   * *   huǎng * yún sūn rán yǒu xiān fēng dào méi   dài jiǔ qiū qīng bàn shān qíng yuè   shǒu huáng jīn hái sàn jìn duǎn suō zuì qīng míng zhǎi   xiàng liáng chéng   dān shā liáo wèi   jīng rén jiāo shé huó jiè   zào chūn wèn bié lái huī   duō zhū yǎn mèng hún xún míng xiù   fēng tóu