满江红·津鼓冬冬

宋代 赵彦端
津鼓冬冬,三老醉、知谁留得。都不记、琵琶洲畔,草青江碧。桃李春风吹不断,烟霞秋兴清无极。怅樽前、桂子有余香,曾相识。 残雨昼,初凉夕。高烛烂,新醅白。长歌断,欢意不如愁色。父老能寻循吏传,关河暂枉诸侯客。待日边、一纸诏黄飞,胜相忆。
jīn dōng dōng   sān lǎo zuì zhī shuí liú dōu pa zhōu pàn   cǎo qīng jiāng táo chūn fēng chuī duàn   yān xiá qiū xīng qīng chàng zūn qián guì yǒu xiāng   céng xiāng shí
cán zhòu   chū liáng gāo zhú làn   xīn pēi bái cháng duàn   huān chóu lǎo néng xún xún chuán   guān zàn wǎng zhū hóu dài biān zhǐ zhào huáng fēi   shèng xiāng