满江红·津鼓匆匆

宋代 黄子行
津鼓匆匆,犹记得、故人相送。春江上、鸟啼花影,马嘶香鞚。情逐阳关金缕断,泪和杨柳春丝重。算别来、几度月明时,相思梦。 
 山万叠,愁眉耸。春一点,归心动。问风俦月侣,有谁游从。百里家山明日到,一尊芳酒今宵共。任楼头、吹尽五更风,梅花弄。
 
jīn cōng cōng   yóu de rén xiàng sòng chūn jiāng shàng niǎo huā yǐng   xiāng kòng qíng zhú yáng guān jīn duàn   lèi yáng liǔ chūn zhòng suàn bié lái yuè míng shí   xiāng mèng
  &   #   1   3   ; &# 13; shān   wàn dié chóu méi sǒng   chūn diǎn guī xīn dòng wèn   fēng chóu yuè yǒu shuí yóu cóng bǎi   jiā shān míng dào zūn fāng jiǔ jīn xiāo gòng rèn lóu tóu   chuī jǐn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;