满江红·节物匆匆

宋代 郭应祥
节物匆匆,又还见、浓春入眼。那更是、晓风初扇,宿云都卷。蝶舞已便花蕊乱,燕归仍惬香泥暖。又何须、女手学春工,并刀翦。欢乐事,郊坰遍。游赏处,轮蹄远。听谁家弦管,日开华宴。有客摛毫多丽句,惭予拆袜无长线。问新来、诗酒顿然疏,怎消遣。
jié cōng cōng   yòu hái jiàn nóng chūn yǎn gèng shì xiǎo fēng chū shàn   宿 yún dōu juǎn dié biàn 便 huā ruǐ luàn   yàn guī réng qiè xiāng nuǎn yòu shǒu xué chūn gōng   bìng dāo jiǎn huān shì   jiāo jiōng biàn yóu shǎng chù   lún yuǎn tīng shuí jiā xián guǎn   kāi huá yàn yǒu chī háo duō   cán chāi cháng xiàn 线 wèn xīn lái shī jiǔ dùn rán shū   zěn xiāo qiǎn