满江红 江阴忠邦亭

明代 汪洋
亭写忠邦,邦何在,曛摇老叶。当年事,忽飞星眼,旅人如抹。 射虎将牵尘土骑,采菱女浣长江血。又重来、何妨说轮回,逢天末。 莲炬熄,谁弄楫。吹笛者,声呜咽。忘书生此地,尚肝肠雪。 梦中寻常沉陆事,童骑木马皆豪杰。久无言、灯火盈盈市,风鸣铁。
tíng xiě zhōng bāng   bāng zài   xūn yáo lǎo dāng nián shì   fēi xīng yǎn   rén    
shè jiàng qiān chén   cǎi líng huàn cháng jiāng xuè yòu chóng lái fáng shuō lún huí féng tiān        
lián   shuí nòng chuī zhě shēng   wàng shū shēng shàng gān   cháng xuě      
mèng zhōng xún cháng chén shì   tóng jiē háo jié jiǔ yán dēng huǒ yíng yíng shì fēng míng   tiě