满江红·江绕层城

宋代 韩元吉
江绕层城,重楼迥、依然山色。□□有、佳人犹记,旧家离别。把酒只如当日醉,挥毫剩欠尊前客。算平林、有恨寄伤心,烟如织。湖平树,花连陌。风景是,光阴易。叹新声浑在,断云难觅。暮雨不成巫峡梦,数峰还认湘波瑟。但与君、同看小槽红,真珠滴。
jiāng rào céng chéng   zhòng lóu jiǒng rán shān     yǒu jiā rén yóu   jiù jiā bié jiǔ zhī dāng zuì   huī háo shèng qiàn zūn qián suàn píng lín yǒu hèn shāng xīn   yān zhī píng shù   huā lián fēng jǐng shì   guāng yīn tàn xīn shēng hún zài   duàn yún nán chéng xiá mèng   shù fēng hái rèn xiāng dàn jūn tóng kàn xiǎo cáo hóng   zhēn zhū