满江红·湖水平漪

宋代 魏了翁
湖水平漪,与我意、一般容与。任多少、双凫乘雁,落花飞絮。露冷云寒烟外竹,霜明日洁梅边路。怪天随、人意作阴晴,无非数。方寸地,图书府。老太史,亲分付。况身名四海,未为不遇。用舍行藏皆有命,时来将相还须做。且闲中、袖手阅时人,摩今古。
shuǐ píng   bān róng rèn duō shǎo shuāng chéng yàn   luò huā fēi lěng yún hán yān wài zhú   shuāng míng jié méi biān guài tiān suí rén zuò yīn qíng   fēi shù fāng cùn   shū lǎo tài shǐ   qīn fēn kuàng shēn míng hǎi   wèi wèi yòng shè xíng cáng jiē yǒu mìng   shí lái jiàng xiàng hái zuò qiě xián zhōng xiù shǒu yuè shí rén   jīn