满江红·唤出山来

宋代 吴潜
唤出山来,把鸥鹭、盟言轻食。依旧是、江涛如许,雨帆烟笛。歌罢莫愁檀板缓,杯倾白堕琼酥滴。但惊心、十六载重来,征埃客。秋风鬓,应非昔。夜雨约,聊相觅。叹主恩未报,无多来日。故国千年龙虎势,神州万里鼪鼯迹。笑谢儿、出手便呼卢,摴蒱掷。
huàn chū shān lái   ōu méng yán qīng shí jiù shì jiāng tāo   fān yān chóu tán bǎn huǎn   bēi qīng bái duò qióng dàn jīng xīn shí liù zài chóng lái   zhēng āi qiū fēng bìn   yīng fēi yuē   liáo xiāng tàn zhǔ ēn wèi bào   duō lái guó qiān nián lóng shì   shén zhōu wàn shēng xiào xiè ér chū shǒu biàn 便   chū zhì