满江红 怀子由作

宋代 苏轼
清颖东流,愁目断、孤帆明灭。宦游处、青山白浪,万重千叠。孤负当年林下意,对床夜雨听萧瑟。恨此生、长向别离中,添华发。一尊酒,黄河侧。无限事,从头说。相看恍如昨,许多年月。衣上旧痕馀苦泪,眉间喜气添黄色。便与君、池上觅残春,花如雪。
qīng yǐng dōng liú   chóu duàn fān míng miè huàn yóu chù qīng shān bái làng   wàn zhòng qiān dié dāng nián lín xià   duì chuáng tīng xiāo hèn shēng zhǎng xiàng bié zhōng   tiān huá zūn jiǔ   huáng xiàn shì   cóng tóu shuō xiāng kàn huǎng zuó   duō nián yuè shàng jiù hén lèi   méi jiān tiān huáng biàn 便 jūn chí shàng cán chūn   huā xuě