满江红·华鬓春风

宋代 晁补之
华鬓春风,长歌罢、伤今感昨。春正好、瑶墀已叹,侍臣冥寞。牙帐尘昏余剑戟,翠帷月冷虚弦索。记往岁、龙坂误曾登,今飘泊。 贤人命,从来薄。流水意,知谁托。绕南枝身似,未眠飞鹊。射虎山边寻旧迹,骑鲸海上追前约。便江湖、与世永相忘,还堪乐。
huá bìn chūn fēng   cháng shāng jīn gǎn zuó chūn zhèng hǎo yáo chí tàn   shì chén míng zhàng chén hūn jiàn   cuì wéi yuè lěng xián suǒ wǎng suì lóng bǎn céng dēng   jīn piāo
xián rén mìng   cóng lái báo liú shuǐ   zhī shuí tuō rào nán zhī shēn shì   wèi mián fēi què shè shān biān xún jiù   jīng hǎi shàng zhuī qián yuē biàn 便 jiāng shì yǒng xiāng wàng   hái kān