满江红 和张文*

元代 李俊明
宿酒才醒,听唤起、一声春晓。无限恨、满城风絮,一川烟草。年少抛人容易去,万红千紫都开了。试但教、头上插花枝,花应笑。狂言在,人绝倒。狂药尽,愁难扫。待丁宁属付,再来青鸟。团扇不堪题往事,断弦惟恨知音少。但时时、频把镜来看,人将老。
宿 jiǔ cái xǐng   tīng huàn shēng chūn xiǎo xiàn hèn mǎn chéng fēng   chuān yān cǎo nián shào pāo rén róng   wàn hóng qiān dōu kāi le shì dàn jiào tóu shàng chā huā zhī   huā yīng xiào kuáng yán zài   rén jué dǎo kuáng yào jǐn   chóu nán sǎo dài dīng níng zhǔ   zài lái qīng niǎo tuán shàn kān wǎng shì   duàn xián wéi hèn zhī yīn shǎo dàn shí shí pín jìng lái kàn   rén jiāng lǎo