满江红·鹤驭来时

宋代 刘克庄
鹤驭来时,长占定、一年清绝。九万里、纤云收尽,帝青空阔。月露偏为丹桂地,风霜欲放黄花节。听玉笙、缥缈度缑山,吹初彻。曾直把,龙鳞批。曾戏取,鲸牙拔。向绛河濯足,咸池晞发。俗子底量吾辈事,天仙不在臞儒列。世岂无、瑶草与蟠桃,堪攀掇。
lái shí   zhǎng zhàn dìng nián qīng jué jiǔ wàn xiān yún shōu jǐn   qīng kōng kuò yuè piān wéi dān guì   fēng shuāng fàng huáng huā jié tīng shēng piāo miǎo gōu shān   chuī chū chè céng zhí   lóng lín céng   jīng xiàng jiàng zhuó   xián chí liàng bèi shì   tiān xiān zài liè shì yáo cǎo pán táo   kān pān duō