满江红(和吴毅甫)

宋代 吴泳
伶俐聪明,都不似、阿奴碌碌。渐欲买、青山路隐,白云同宿。半醉尽教乌帻堕,熟眠休管屏风触。算人生、能有几时闲,金乌速。 粗粗饭,天仓粟。浊浊酒,天家禄。更钓鲜采薇,有何不足。君不见当年金谷事,绿珠弄笛椒涂屋。到而今、富贵一场空,终非福。
líng cōng ming   dōu shì ā jiàn mǎi qīng shān yǐn   bái yún tóng 宿 bàn zuì jìn jiào duò   shú mián xiū guǎn píng fēng chù suàn rén shēng néng yǒu shí xián   jīn
fàn   tiān cāng zhuó zhuó jiǔ   tiān jie gèng diào xiān cǎi wēi   yǒu jūn jiàn dāng nián jīn shì   绿 zhū nòng jiāo dào ér jīn guì cháng kōng   zhōng fēi