满江红 和王昭仪韵

清代 徐灿
一种姚黄,禁雨后、香寒□色。谁信是、露珠泡影,暂凝瑶阙。 双泪不知笳鼓梦,几番流到君王侧。叹狂风、一霎剪鸳鸯,惊魂歇。 身自在,心先灭。也曾向,天公说。看南枝杜宇,只啼清血。 世事不须论覆雨,闲身且共今宵月。便姮娥、也有片时愁,圆还缺。
zhǒng yáo huáng   jìn hòu xiāng hán   shuí xìn shì zhū pào yǐng zàn níng yáo   quē        
shuāng lèi zhī jiā mèng   fān liú dào jūn wáng tàn kuáng fēng shà jiǎn yuān yāng jīng hún   xiē      
shēn zai   xīn xiān miè zēng xiàng tiān   gōng shuō kàn nán zhī zhǐ   qīng xuè      
shì shì lùn   xián shēn qiě gòng jīn xiāo yuè biàn héng 便 é yǒu piàn shí chóu yuán hái   quē