满江红 和王夫人《满江红》韵,以庶几后山

宋代 文天祥
燕子楼中,又捱过、几番秋色。相思处、青年如梦,乘鸾仙阙。肌玉暗消衣带缓,泪珠斜透花钿侧。最无端、蕉影上窗纱,青灯歇。 曲池合,高台灭。人间事,何堪说。向南阳阡上,满襟有血。世态便如翻覆雨,妾身元是分明月。笑乐昌、一段好风流,菱花缺。
yàn zi lóu zhōng   yòu ái guò fān qiū xiāng chù qīng nián mèng   chéng luán xiān quē àn xiāo dài huǎn   lèi zhū xié tòu huā diàn zuì duān jiāo yǐng shàng chuāng shā   qīng dēng xiē
chí   gāo tái miè rén jiān shì   kān shuō xiàng nán yáng qiān shàng   mǎn jīn yǒu xuè shì tài biàn 便 fān   qiè shēn yuán shì fēn míng yuè xiào chāng duàn hǎo fēng liú   líng huā quē