满江红(和坡公韵)

宋代 赵善括
一雨连春,东湖涨、蒲萄新绿。湖上路,柳浓花艳,绿围红簇。尘世难逢开口笑,人生待足何时足。况南州高士是西邻,人如玉。 行路唱,谁家曲。悉易感,欢难续。问轩裳於我,有何荣辱。众醉岂容君独醒,出林休恨风摧木。叹惊弦、飞鸟尚知还,安巢宿。
lián chūn   dōng zhǎng táo xīn 绿 shàng   liǔ nóng huā yàn   绿 wéi hóng chén shì nán féng kāi kǒu xiào   rén shēng dài shí kuàng nán zhōu gāo shì shì 西 lín   rén
xíng chàng   shuí jiā gǎn   huān nán wèn xuān cháng   yǒu róng zhòng zuì róng jūn xǐng   chū lín xiū hèn fēng cuī tàn jīng xián fēi niǎo shàng zhī hái   ān cháo 宿