满江红(和李圆峤话别)

宋代 刘将孙
南浦绿波,只断送、行人行色。虽只是、鹏搏九万,天池春碧。鸾侣凤朋争快睹,鸥盟鹭宿空曾识。到玉堂、天上念西江,今非昔。 公去也,宁怀别。人感旧,情空切。但岁寒松柏,相期茂悦。好在莫偿尘土债,风流宁可金门客。俯人间、大暑少清风,多炎热。
nán 绿   zhǐ duàn sòng xíng rén xíng suī zhǐ shì péng jiǔ wàn   tiān chí chūn luán fèng péng zhēng kuài   ōu méng 宿 kōng céng shí dào táng tiān shàng niàn 西 jiāng   jīn fēi
gōng   níng huái 怀 bié rén gǎn jiù   qíng kōng qiè dàn suì hán sōng bǎi   xiāng mào yuè hǎo zài cháng chén zhài   fēng liú nìng jīn mén rén jiān shǔ shǎo qīng fēng   duō yán