满江红(和刘朔斋节亭韵)

宋代 李公昴
人似梅花,峭玉立、岁寒风节。新圃辟、种梅千树,幻成南雪。池碎瀑声荷捧雨,径涵秋影篁筛月。唤石君、错落坐庭前,红尘绝。 嫌聒耳,琴筝戛。慵著眼,俳优狎。但一觞一咏,放怀开阔。涌地池亭工掩映,擎天柱石觇施设。待枝头、金颗可调羹,休轻折。
rén shì méi huā   qiào suì hán fēng jié xīn zhǒng méi qiān shù   huàn chéng nán xuě chí suì shēng pěng   jìng hán qiū yǐng huáng shāi yuè huàn shí jūn cuò luò zuò tíng qián   hóng chén jué
xián guō ěr   qín zhēng jiá yōng zhù yǎn   pái yōu xiá dàn shāng yǒng   fàng huái 怀 kāi kuò yǒng chí tíng gōng yǎn yìng   qíng tiān zhù shí chān shī shè dài zhī tóu jīn tiáo gēng   xiū qīng zhé