满江红 和金直卿冬日述怀

魏晋 张野
冻云垂野,乍乾坤惨淡,冰花飞落。卷地朔风寒彻骨,且把貂裘重着。美酒千钟,清歌一曲,未用伤飘泊。君看席上,玉人娇胜花萼。自笑老矣元龙,黄尘两鬓,镜里今非昨。不愿腰间悬斗印,不愿身骑黄鹤。非俗非仙,半醒半醉,只恐人猜却。钟期安在,为谁重理弦索。
dòng yún chuí   zhà qián kūn cǎn dàn   bīng huā fēi luò juǎn shuò fēng hán chè qiě   diāo qiú zhòng zhe měi jiǔ qiān zhōng qīng   wèi yòng   shāng piāo jūn kàn shàng rén jiāo   shèng huā è xiào lǎo yuán lóng huáng chén liǎng bìn   jìng jīn fēi   zuó yuàn yāo jiān xuán dòu yìn yuàn shēn huáng   fēi fēi xiān bàn xǐng bàn zuì zhǐ kǒng   rén cāi què zhōng   ān zài wèi shuí zhòng xián suǒ