满江红(和江亮采)

宋代 侯置
甚矣吾衰,徒是苦、饥肠为孽。嗟寸禄、区区留恋,形疲心竭。江海一生真可羡,尘埃永昼何堪说。似钝刀、终岁_空山,宁无缺。 拚放浪,休豪杰。秋水涨,归期决。尽凫长鹤短,任渠分别。芒_夜寻溪上酒,葛巾晓挂松间月。向丹霄、传语旧交游,慵非拙。
shén shuāi   shì cháng wèi niè jiē cùn liú liàn   xíng xīn jié jiāng hǎi shēng zhēn xiàn   chén āi yǒng zhòu kān shuō shì dùn dāo zhōng suì   _ kōng shān   níng quē
pàn fàng làng   xiū háo jié qiū shuǐ zhǎng   guī jué jǐn zhǎng duǎn   rèn fēn bié máng   _ xún shàng jiǔ   jīn xiǎo guà sōng jiān yuè xiàng dān xiāo chuán jiù jiāo yóu   yōng fēi zhuō