满江红(和程学谕)

宋代 方岳
苍石横筇,松风外、自调龟息。浑不记、东皋秋事,西湖春色。底处未嫌吾辈在,此心说与何人得。向海棠、烂醉过清明,酬佳节。 君莫道,江鲈忆。吾自爱,山泉激。尽月明夜半,杜鹃声急。人事略如春梦过,年光不啻惊弦发。怕醒来、失口问诸公,今何日。
cāng shí héng qióng   sōng fēng wài diào guī hún dōng gāo qiū shì   西 chūn chǔ wèi xián bèi zài   xīn shuō rén xiàng hǎi táng làn zuì guò qīng míng   chóu jiā jié
jūn dào   jiāng ài   shān quán jǐn yuè míng bàn   juān shēng rén shì lüè chūn mèng guò   nián guāng chì jīng xián xǐng lái shī kǒu wèn zhū gōng   jīn