满江红(和陈漕使仙湖韵)

宋代 萧赜
莫是西湖,分一派、残波胜碧。间问著、莺仙丹事,老榕知得。荇水带长鸥踏损,柳风絮暖鱼吞入。只前山、依旧汉时青,晴还湿。 亭疏好,何消密。花少好,无多植。听黄鹂三请,要诗翁出。消渴泉斟寒玉液,留题石剥苍苔色。欢而今、翻羡□南春,乾坤窄。
shì 西   fēn pài cán shèng jiān wèn zhù yīng xiān dān shì   lǎo róng zhī de xìng shuǐ dài zhǎng ōu sǔn   liǔ fēng nuǎn tūn zhǐ qián shān jiù hàn shí qīng   qíng hái shī 湿
tíng shū hǎo   xiāo huā shǎo hǎo   duō zhí tīng huáng sān qǐng   yào shī wēng chū xiāo quán zhēn hán   liú shí cāng tái huān ér jīn fān xiàn   nán chūn   qián kūn zhǎi