满江红(海棠)

宋代 刘克庄
压倒群芳,天赋与、十分秾艳。娇嫩处、有情皆惜,无香何慊。恰则才如针粟大,忽然谁把胭脂染。放迟开、不肯婿梅花,羞寒俭。 时易过,春难占。欢事薄,才情欠。觉芳心欲诉,冶容微敛。四畔人来攀折去,一番雨有离披渐。更那堪、几阵夜来风,吹千点。
dǎo qún fāng   tiān shí fēn nóng yàn jiāo nen chù yǒu qíng jiē   xiāng qiàn qià cái zhēn   rán shuí yān zhī rǎn fàng chí kāi kěn 婿 méi huā   xiū hán jiǎn
shí guò   chūn nán zhàn huān shì báo   cái qíng qiàn jué fāng xīn   róng wēi liǎn pàn rén lái pān zhé   fān yǒu jiàn gèng kān zhèn lái fēng   chuī qiān diǎn