满江红·姑孰名邦

宋代 神颖
姑孰名邦,黄山畔、古台巍立。秋渐老、重阳天气,郊原澄碧。隐隐西州增远望,长江一带平如席。怅英雄、千古到如今,空遗迹。吴太守,文章伯。寻胜事,酬佳节。拥笙歌千骑,遍游南陌。襟带江城当一面,折冲千里无强敌。更行看、击楫溯中流,妖氛息。
shú míng bāng   huáng shān pàn tái wēi qiū jiàn lǎo chóng yáng tiān   jiāo yuán chéng yǐn yǐn 西 zhōu zēng yuǎn wàng   cháng jiāng dài píng chàng yīng xióng qiān dào jīn   kōng tài shǒu   wén zhāng xún shèng shì   chóu jiā jié yōng shēng qiān   biàn yóu nán jīn dài jiāng chéng dāng miàn   zhé chōng qiān qiáng gēng xíng kàn zhōng liú   yāo fēn