满江红 过滹沱

清代 曹贞吉
雁齿红桥,听桥下、怒涛如箭。作襟带、长安日近,雪消波暖。 纳纳津门潮水合,茫茫句注奔流远。变桑田、一派古今愁,难消遣。 千尺堰,秋风卷。千家哭,秋云暗。任歌残瓠子,阳侯骄蹇。 梦里常惊龙气冷,眼前复见蛟宫浅。倚危栏、尘土上须眉,王程缓。
yàn chǐ 齿 hóng qiáo   tīng qiáo xià tāo jiàn zuò jīn dài cháng ān jìn   xuě xiāo nuǎn
jīn mén cháo shuǐ   máng máng gōu zhù bēn liú yuǎn biàn sāng tián pài jīn chóu   nán xiāo qiǎn
qiān chǐ yàn   qiū fēng juǎn qiān jiā   qiū yún àn rèn cán   yáng hòu jiāo jiǎn
mèng cháng jīng lóng lěng   yǎn qián jiàn jiāo gōng qiǎn wēi lán chén shàng méi   wáng chéng huǎn